Tay Níu Một Mùa Thu
Mùa thu về ngập ngụa
Mây trời chiều giăng nghiêng
Lá vàng cơn nắng đổ
Lãng phai đôi mi hiền
Đã từng thương xâm xấp
Tuổi phố vừa đôi mươi
Tiếng mùa xuân khanh khách
Bên tháng năm tôi ngồi
Bão giông từ khi đó
Lên vách đời hoang vu
Đôi tay trần em mỏi
Níu rã rời mùa thu
Ngọn gió trời phơ phất
Thổi bay mùa rong chơi
Đêm dày sâu chất ngất
Sầu phong kín môi người
Dòng thơ còn phiêu bạt
Những ngọn buồn tha hương
Lời nguyện cầu em hát
Ru nốt thăng đoạn trường
Trầm lắng mù khơi ấy
Hôn hoàng từ chân mây
Mùa thu còn ngập ngụa
Trên vùng đau thú này!